Sunday, August 26, 2012

Đạo và Đời trong các bài nói chuyện của thượng tọa Thích Chân Quang


Hơn mười năm nay, trong giới Phật tử cũng như những người mộ đạo nói chung lan truyền những bài thuyết pháp của một vị thượng tọa có tên là Thích Chân Quang. Ông sáng lập và hiện trụ trì tại chùa Chân Quang trên núi Dinh ở tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu .
Sở dĩ tôi không gọi các bài thuyết giảng của ông như đúng tên gọi của nó mà gọi là các bài nói chuyện vì nó rất gần gũi đời thường khi ông kheó léo lồng ghép các giáo lý của đạo Phật với đời sống bình thường của con người , mà ông toàn nói đúng nên dễ cảm hóa người nghe từ đứa trẻ vị thành niên, các vị trung niên đến ông già bà cả thuộc đủ mọi cơ cấu thành phần xã hội
Hãy khoan đặt câu hỏi ông là ai , lí lịch gia phong như thế nào để tìm hiểu đôi nét trong phong cách “nói chuyện” của một giáo sĩ . Tôi gọi ông là giáo sĩ bởi liên hệ với những giáo sĩ người Bồ Đào Nha cách đây hơn 200 năm đã đến truyền đạo Thiên chúa vào Việt Nam . Không biết hồi đó ông Bá Đa Lộc dùng cách gì để làm cho hàng vạn người dân quê Việt Nam tin và theo Đức chúa Trời ?
Nhưng nếu bạn có dịp nghe hơn 600 bài nói chuyện của Thích Chân Quang về đủ mọi đề tài , mọi lĩnh vực của đời sống xã hội thì có lẽ trước sau bạn cũng sẽ bị thuyết phục bởi lẽ bạn sẽ thấy đạo Phật rất gần gũi với đời sống con người , nó chia sẻ niềm vui và hy vọng của bạn, nó chia sẻ những nỗi đau thầm kín của bạn .
Tôi đã từng là cán bộ, là đảng viên vì thế tôi đã từng nghe và học rất nhiều sách vở của chủ nghĩa Max, nghe rất nhiều lần các cán bộ tuyên giáo giảng về các nghị quyết của Đảng , nhưng thú thật nghe tai nọ ra tai kia bởi vì các vị toàn nói lý thuyết xuông , né tránh thực tế và vì thế nhiều lần tôi ngủ gật mỗi khi phải đi nghe truyền đạt nghị quyết này nghị quyết nọ của Đảng
Nói như thế xin các vị tuyên giáo tuyên huấn đừng tự ái nếu các vị hãy một lần đến nghe hoặc xem video một bài giảng của Thích Chân Quang trước hàng vạn tăng ni phật tử đang im phăng phắc như muốn nuốt từng lời vàng ý ngọc phát ra lúc trầm lúc bổng từ cái đầu và cái miệng của vị thượng tọa mặc áo vàng giống như âm thanh phát ra từ một cái máy , trơn tru như được lập trình sẵn. Mà hơn 600 bài nói chuyện như vậy thuộc đủ mọi đè tài không cái nào giống cái nào . Người nghe không chỉ là các tăng ni Phật tử theo thày học đạo ở chùa Phật Quang mà ở khắp các chùa chiền trên cả nước
Đề tài mà Thích Chân Quang chọn để nói chuyện với các cử tọa tình nguyện hoàn toàn là những vấn đề xã hội mà ai cũng thấy nó gần gũi với mình nên rất quan tâm. Xin kể một vài tên bài giảng như vậy ; Tình yêu, hôn nhân và gia đình , Vô tâm, Ma quỷ là có thật, Đạo vợ chồng, Đạo làm người, Đạo làm dân, Đạo làm quan , Triết lí về tiền bạc , Công đức căn bản, Nhân qủa công bằng, Nghiệp của thân, Ý nghĩa sám hối , Biết lỗi chính mình , Sử dụng năng lực, Vui vẻ, Triết lí về sự chết , Nhân quả, Khẩu nghiệp, Bước đàu tọa Thiền , Phản bội, Niềm hy vọng , Nóng nảy, Kiềm chế , Thần thông phép lạ, Chỉ chích chỉ lỗi, Kiểm soát tâm, Tham sân si…
Không thể thống kể ra đây hết 600 bài giảng của Thích Chân Quang nhưng đọc tên gọi của các bài giảng này thôi thì thấy không hề có nói đến đạo pháp , Phật dạy thế này, Phật dạy thế kia . Nhưng nếu bạn dành thời gian đến nghe trực tiếp hoặc nghe lại qua các đĩa VCD do Nhà xuất bản Tôn giáo phát hành sẽ thấy đâu đó hình bóng của Đức Thích ca Mầu ni lẩn khuất trong những chuyện kể về đời sống trần tục muôn hình muôn vẻ của chúng sinh
Thông thường khi nghe thuyết giảng về đạo pháp người ta nghĩ ngay đến yếu tố chính trị . Ông này , ông kia có thể lợi dụng chính sách tôn giáo tự do của Đảng và Chính phủ để tuyên truyền phản động chống đối lại nhà nước pháp quyền . Với Thích Chân Quang thì hơn 12 năm thuyết giảng như vậy cho hàng triệu tín đồ trên cả nước , ông chưa bị nhà chức trách ngăn cản hoặc nhắc nhở vì ông luôn nói đến lòng yêu nước, tính kỉ luật thượng tôn pháp luật , tức là ông đã nói thay cho các cán bộ tuyên giáo rồi vì thế nhà nước phải khuyến khích ông , phải tuyên dương ông. Trong khi đó các thế lực thù địch lại ganh ghét ông, chúng kêu gọi các tăng ni phật tử ở nước ngoài tẩy chay các bài giảng của ông chỉ vì ông nói nhiều đến dân tộc , đến đất nước , ông đứng về phía lẽ phải và công lý
Vì không bị nhắc nhở, không bị ngăn cấm nên có người lại nghĩ có thể ông là công an cài vào giới tăng ni Phật tử để phá hoại ngầm ….
Những người đó có ai đã một lần dành thời gian nghe hết một hai bài nói chuyện của Thích Chân Quang chưa? Nếu chưa thì hãy cố nghe một lần xem thử ông là người của CIA hay là người của Tổng cục 2 như có thư tố cáo , tôi đoan chắc họ sẽ thay đổi thái độ
Trong bài nói “Sống có ích cho đời” ông mở đầu bằng sự cố sập cầu Cần Thơ làm chết nhiều người rồi dẫn dắt người nghe vào hai câu hỏi :
-Ta sống có ích hay vô ích
-Khi chết ta đi về đâu
Nghe đâu đây như lời của Ostroepski trong Thép đã tôi thế đấy “ Cuộc đời phải sống sao cho có ích…”
Rồi qua rất nhiều mẩu chuyện trong thực tế trong đời thường ông mượn giáo lí của Đạo Phật để dạy người ta phải chọn sống sao cho có ích để khi chết đi theo quy luật tự nhiên được siêu thoát . Và muốn vậy ông khuyên mọi người hãy cố gẵng tập Thiền. Thiền để có được hạnh phúc , có được đạo đức và có được năng lực siêu nhiên để vượt qua mọi khó khăn thử thách giải thoát mình khỏi bản ngã thấp hèn để vô ngã
Trong một vở hài kịch của nhà hát Tuổi trẻ, tôi nhớ mãi nghệ sĩ Đức Khuê trong một vai thằng dở người luôn miệng nói “Ở đời phải biết mình là ai chứ ? “
Nếu ai chưa xác định được mính là ai thì hãy đọc bài giảng “Kiềm chế “ của Thích Chân Quang . Mở đầu bài nói , ông nêu cho mọi người một câu hỏi thật không khó nhưng cũng thật không dễ “Kiềm chế là gì? “ và sau khi phân tích, dẫn giải bằng những ví dụ rất đời thường của người đi trên xe buýt kiềm chế không đánh lộn, của người nghiện bia rượu không sa đà khi bạn mời gọi, của người nghiện đánh bạc khi từ chối rẽ vào chiếu bạc…ông kết luận “ Kiềm chế là bước đầu của mọi sự tốt đẹp”
Kiềm chế là chiến thắng được ý muốn của bản thân để không làm điều xấu , là biết lỗi của chính mình, là ngu mà biết mình ngu . Muốn vậy phải tu trong đời sống hàng ngày . Tôi hiểu chữ tu ở đây là rèn luyện hàng ngày . Nếu biết kiềm chế để không làm điều xấu thì sẽ được gì? Ông lại đặt câu hỏi cho cử tọa và tự ông trả lời “ Được cuộc đời ghi công đức” Thế thôi! Nhưng ông nhấn đi nhấn lại “Thần thánh biết hết, thần thánh ghi nhận hết”
Qua một mầu nói chuyện của Thích Chân Quang vừa tường thuật lại tôi thấy ông toàn kể chuyện đời thường, chuyện anh gây lộn trên xe buýt, chuyện anh nghiện rượu, chuyên anh đánh bạc , chỉ thấp thoáng chứ tu tại gia trong đời sông thường nhật và thần thánh biết hết để giáo dục và cảnh tỉnh mọi người
Thật nhẹ nhàng, không đao to búa lớn và vì thế những câu chuyện kể của Thích Chân Quang thuyết phục người nghe và thấm sâu trong trái tim họ .
Có người nói, nói thế thì ai chả nói được. Không phải đâu. Chẳng giấy tờ gì hết, các lời nói cứ tuôn chảy từ cái miệng của con người nhỏ bé nặng chưa đến năm chục kí kia một cách hết sức logic
Để kiềm chế phải có nguyên nhân , đó là trong đầu anh nảy ra ý muốn xấu chẳng hạn anh học trò nghèo đã được cha mẹ dành dụm mua cho chiếc xe máy Wea anpha nhưng rồi đua chúng bạn anh lại muốn có chiếc xe đắt tiền hơn như Speacy, chẳng hạn có anh trông thấy người hàng xóm là thấy ghét rồi nên luôn nói xấu anh ta kết quả là gây thù chuốc oán , chẳng hạn cánh thanh niên thích chơi máy vi tính để xem các trang web đen đồi trụy
Đấy là những ý muốn xấu dẫn đến các hành vi thiếu kiềm chế
Song để có thể kiềm chế được bản thân thì phải có trí tuệ , tức là phải biết được cái gì đúng cái gì sai , hậu quả sẽ như thế nào . Thường thì người trưởng thành mới biết được hậu quả , người trẻ không biết không lường trước được mọi hậu quả xấu nhưng ngay cả người lớn tuổi , người sáu bảy chục tuổi nhiều khi cũng không kiềm chế được . Vậy thì không phải người trưởng thành nào cũng biết được hậu quả để kiềm chế . Thích Chân Quang nhấn mạnh : Trưởng thành ở đây là trưởng thành về trí tuệ, về công đức và về tâm linh. Lại chỉ thoáng qua một chút về Phật pháp thôi
Ông lại phân tích thêm nguyên nhân của mọi hành vi thiếu kiềm chế chẳng hạn gần đây nhiều vụ án do trẻ vi thành niên gây ra đó là do hai nguyên nhân : quản lí xã hội và giáo dục đều yếu kém. Đúng quá! Nếu có nhà chức sắc đại diện cho chính quyền ở đây mà nghe Thích Chân Quang nói điều này cũng phải gật đầu tán thành
Thích Chân Quang là nhà diễn thuyết uyên bác . Ngay cả kẻ thù của ông trong đơn gửi Tòa án Nhân dân tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu tố cáo ông đủ thứ chuyện cũng phải viết “Thày Chân Quang là người xây dựng lên ngôi chùa Phật Quang (từ năm 1992) và hiện đang là trụ trì tại đây. Với tài hùng biện và sự thông minh hơn người , trong thời gian gần 15 năm qua , thày Chân Quang đã thuyết giảng hơn 600 bài giảng về nhiều chủ đề được phát hành rộng khắp trong và ngoài nước . Chính những người xuất gia chúng tôi cùng với nhiều tín đồ , Phật tử khắp nơi đã dành cho thầy Chân Quang lòng kính trọng và xem ông ta như một vị thánh sống của Thế kỉ này”
Thích Chân Quang quả thật là người đa tài. Trước khi bước vào con đường tu hành khổ hạn, ông đã từng là kiến trúc sư. Ông tự học nhạc và sáng tác nhiều bài hát được các ca sĩ nổi tiếng ở thành phố Hồ Chí Minh dàn dựng và nhà xuất bản Tôn giáo sản xuất các băng đĩa phát hành . Chủ đề của các bài hát này đều nói về tình yêu quê hương đất nước và về đạo lí làm người nghe cũng được lắm vì nó cùng gu với nhạc Trịnh chứ không ồn ã và nhảm nhí như thứ nhạc thị trường hiện nay . Thường sau mỗi bài giảng , ông lại mở băng cho mọi người nghe một bài hát do ông sáng tác về chủ đề mà ông vừa thuyết giảng
Tôi không hiểu ông dành thời gian ở đâu để nghiên cứu , để truy cập internet hàng ngày và bộ óc của ông sắp xếp các dữ liệu thông tin như thế nào để mỗi khi mở miệng là nó tuôn chảy không ngưng nghỉ
Ông rất có tài dùng tính từ đồng nghĩa làm cho người nghe thán phục và không nhàm chán mặc dù chuyện ông kể ai cũng biết và chẳng có gì là to tát là quan trọng cả
Chẳng hạn trong chủ để Thử thách, khi phân tích về sự nhẫn nhục khi bị người khác nhục mạ , ông liên tục nói các từ ngữ từ cấp độ nhẹ đến nặng như : Đồ vô duyên, Đồ ngu, Đồ chó . Khi nói về một thói xấu ông dùng một lúc ba tính từ : Tủn mủn, tỉ mỉ , tẩn mẩn . Tất cả những câu chuyện , những từ ngữ mà ông sử dụng rất tự nhiên.
Khi phân tích về sự biết kiềm chế để sau này khi chết đi được siêu thoát , còn nếu không biets kiemf chế thì không siêu thoát , ông nói một lèo những từ đồng nghĩa :cõi trời không được lên , cõi Phật không được về, cõi người không được đầu thai . và ông vận dụng tiêu chuẩn ISO 9001 để nói về sự siêu thoát . Thật đáng nể đối với một nhà tu hành tinh thông đông tây kim cổ và cả kiến thức thời sự hiện đại. Tất nhiên , khi nhận lời mời nói về một đề tài nào đó , chẳng hạn về Đạo đức của người lái xe , ông phải đọc, phải xây dựng một đề cương một dàn bài vắn tắt, nhưng khi đã vào cuộc thì ông như nhập tâm thuộc lòng tất cả , ông nói mà như “lên đồng” vậy , không hề ngắc ngứ, không hề vấp váp Mở đầu bài nói về đạo đức của người lái xe theo lời mời của ông Hồ Huy Tổng giám đốc Tập đoàn Mai Linh , trước hơn hai nghìn cử tọa là những người hành nghề lái xe ông nói “ Tôi cũng là một người lái xe, có bằng D thi cử hẳn hoi, lái xe khách chở ba bốn chục người’làm mọi người há hốc mồm ngạc nhiên và ông đưa người nghe từ ngạc nhiên này đến thích thú khác khi ông nói “Ta tổ chức hội thảo về đạo đức của người lái xe tại sao không hội thảo về đạo đức của người cảnh sát giao thông nhỉ”. Tất cả mọi người vỗ tay rầm rầm và từ đó câu chuyện của ông cởi mở và xúc động người nghe. Thích Chân Quang là như vậy đó
Tài năng của Thích Chân Quang thì rõ rồi, nhưng tiểu sử và cuộc đời của ông thì còn là điều bí ẩn mà ngay cả những đệ tử một thời gần gũi ông cũng không biết hết sự thật . Ngay cả chuyện ông tự nhận là cháu ruột ông Hồ Chí Minh dù có dựng cả video tại mổ tổ ở quê hương Nghệ An cũng nhiều người bán tín bán nghi và chính quyền thì không công nhận . Ở đất nước này , như Nông Đức Mạnh trả lời phỏng vấn ai chả là con cháu cụ Hồ. Theo tôi tự nhận mình là cháu ruột gọi cụ Hồ là Bác là cái dở của Thích Chân Quang dù ông rất thông minh, rất uyên bác. Cái sự “thấy sang bắt quàng làm họ” này như có người rêu rao chỉ được có thể được xác minh bằng AND , nhưng thời gian đã quá xa rồi, hãy để câu chuyện này mãi mãi chôn vùi vào dĩ vãng
Nếu không những dư chấn về các scandal liên quan đến chuyện trai gái của thượng tọa Thích Chân Quang giống như những scandal tình ái , làm lộ hàng…của giới shobit chỉ là miếng ngồi ngon cho những tờ báo lá cải , những trang web rẻ tiền có dịp tung chưởng, thao túng thị hiếu của bạn đọc
Tôi cũng đã xem videoclip về bài nói tựa đề “ Những lời trân trối của thượng tọa Thích Chân Quang “. Hình ảnh một nhà tu hành ốm yếu , không mặc áo sà sa màu vàng như thường lệ mà mặc chiếc áo thụng màu tro tím thong thả nói những điều tâm huyết để các tín đồ hiểu về mình trước sự tấn công của các kẻ thù vô hình và hữu hình . Thích Chân Quang nói các quan chức tham nhũng nên bị dân ghét , còn nhà tu hành như thày thì điểm yếu mà kẻ thù đánh vào là quan hệ nam nữ. Họ (tức là các phần tử đang bôi nhọ danh dự và uy tín của thày) đã tổ chức cả một chiến dịch từ hải ngoại đến trong nước và đến tận các phật tử từng là học trò gần gũi bên thày , dựng lên những nhân vật có thật, bịa đặt lu loa những chuyện ong bướm hòng làm mọi người ghét bỏ thày cũng như ghét bỏ giáo lý Phật quang mà thày đã dày công xây dựng . Thích Chân Quang nhắc lại lời của Thánh Găngdi rằng “Tôn giáo là chính trị”. Các tôn giáo tranh giành tín đồ thậm chí xảy ra chiến tranh. Phải chăng Thích Chân Quang có thể là một nạn nhân của cuộc tranh giành tín đồ trong phạm vi Phật giáo trong cộng đồng các người Việt ở nước ngoài và người thep đạo Phật ở trong nước khi tiếng tăm các bài thuyết pháp của Thày nổi như cồn, đến mức có cả một videoclip có tựa “Thích Chân Quang người ngoài hành tinh”!
Trong clip có tựa “Những lời trân trối”, tức lời của người sắp chết, Thích Chân Quang tiên lượng rằng một hai năm nữa khi họ đã hạ bệ được uy tín của thần tượng Thích Chân Quang thì thày sẽ bị giết !
Nhưng nay đã ba năm trôi qua, Thích Chân Quang không chết, các Phật tử đến với ông ngày càng đông, lịch giảng đạo của ông kín đặc cả năm , cả tháng . Lời trân trối của ông cũng là lời thanh minh xem ra không cần thiết bởi vì như ông nói “con người ai cũng có lỗi lầm, điều quan trọng là biết nhận ra lỗi lầm để mà sửa chữa , hoàn thiện mình mà chiến thắng “
Viết đến đây tôi bỗng nhớ đến mỗi tình thơ mộng và tuyệt đẹp của nàng Mecghi và cha Ran Đơ Bricasa trong cuốn tiểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai , và nó chỉ vỡ òa và đơm hoa kết trái khi hai người gặp nhau trên một hòn đảo thơ mộng . Một câu chuyện tình đẹp, oái ăm đã cuốn hút và làm thổn thức biết bao trái tim người xem cả truyện lẫn khi được chuyển thành phim
Có thể khi chưa trỏ thành nhà tu hành do căn nghiệp, Thích Chân Quang đã có những mối tình thơ mộng, đã là một con người lãng mạn và đa tình ? Nhưng khi đã quyết định dấn thân vào con đường tu hành , ông phải cắt đứt tất cả các duyên nợ với cuộc đời để tập trung vào giáo lý nhà Phật . Nhưng dù đã thỏ thành thượng tọa, ông vẫn là con người , vẫn biết thưởng thức cái đẹp của tạo hóa, vẫn có những ham muốn , những hỉ nộ ái ố . Điều quan trọng là bằng bản lĩnh được rèn luyện, ông có thể và phải biết kiềm chế như ông đã từng giảng giải cho các tín đồ
Tôi nói điều đó khi nghe bài giảng của ông về Tình yêu, hôn nhân và gia đình-một bài giảng mà theo tôi là một trong những bài giảng hay nhất của ông đáng được đưa vào sách giáo khoa. Mở đầu bài nói ông đọc thuộc lòng và diễn cảm một bài thơ tình nổi tiếng rồi hỏi các cử tọa có biết bài thơ đó là của ai? Một người nữ nói của Xuân Diệu ! Ông khen người nữ Phật tử trả lời đúng và nói thêm, không biết cô có thất tình như Xuân Diệu không song ông đính chính ngay đó là nói cho vui. Tính hàn lâm và tính hài hước luôn xuất hiện trong các câu chuyện đời thường của Thích Chân Quang . Rồi ông đọc làu làu lời các bản tình ca đầy tính ma mị và triết lí của Trịnh Công Sơn làm người nghe vừa thích thú vừa cảm phục tài hiểu biết tài nhớ của diễn giả . Xem thế có thể đoàn ngày ông còn chưa vướng vào nghiệp tu hành, ông cũng là người lãng mạn và đa đoan lắm chăng ?
Ngày 13 tháng 8 năm 2012 vửa rồi trong chuyến đi công tác Vũng Tàu, tôi đã có dịp đến tham quan chùa Phật Quang và tiếp xúc thượng tọa Thích Chân Quang .
Chùa Phật Quang nằm trên núi Dinh thuộc địa phận thị xã Bà Rịa tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu
6 giờ chiều, chúng tôi hỏi thăm đường lên chùa Phật Quang dù đã có biển chỉ dẫn trên quốc lộ 51. Con đường dốc núi dài 4 cây số không một bóng người quanh co dẫn chúng tôi lên núi Dinh. Đi mãi thấy một tấm biển nhỏ đề bốn chữ “ Thiền Tôn Phật Quang”, nhìn vào bên trong chỉ thấy mấy căn nhà lợp tôn chẳng có dáng vẻ gì là chùa chiền cả . lại quay ra đi xe tiếp lên núi cao. Mãi mới bắt gặp một hàng nước. Hỏi thăm chủ quán thì được biết chỗ chúng tôi vừa vào chính là chùa Phật Quang đó. Quay xe lại, đỗ xe ở sân vì chẳng có ai để mà gửi. Đi vòng qua mấy bịch rác, thấy một con đường dốc sâu thăm thẳm với mấy trăm bậc đá. Tôi bảo người phật tử cùng đi . Tôi đau chân ở lại đây thôi.chị khỏe chân cứ đi đi , chả mấy khi mò được đến đây., bỏ cuộc thì tiếc quá Tôi quay lại căn nhà có ánh đèn sáng, còn cô gái đã bước xuống hai chục bậc. Bỗng một anh thanh niên đi ra hỏi ; Anh chị muốn xuống chùa à ? Sao đi muộn thế ?Đến đây em mở thang máy cho mà đi . Ôi hạnh phúc đến thật bất ngờ. Chùa Phật Quang không ở trên đỉnh núi mà ở dưới thung sâu . Chiếc cáp treo, thực chất là thang máy có hai thùng đựng người làm bằng hai chiếc thùng xe tải cũ mỗi chiếc chứa được khoảng mươi mười lăm người, một chiếc đi lên, một chiếc đi xuống bằng hai sợi cáp to đùng . Đến cuối đường cáp , chúng tôi đi bộ trên con đường đá trong rừng cây xanh um , dưới ánh đèn điện vàng vọt
Bỗng nghe thấy tiếng suối nước chày róc rách , tiếng chuông chùa lanh lảnh , tiếng tụng kinh rì rào . Ba cái âm thanh lạ lẫm trong thinh không đó làm cho tâm hồn kẻ lữ thứ thấy vui vẻ quên hết cả mệt nhọc.
Thấy có người lạ, một người phục vụ lớn tuổi , không biết nhà chùa gọi là gì đon đả ra mời ngồi, giót nước uống mời và câu đầu tiên hỏi : ông bà đã ăn cơm chưa để chúng tôi phục vụ ? Lúc này đã bảy giờ tối, chúng tôi cám ơn vì đã dùng cơm chiều , đúng ra là đã ăn bánh Khọt ở Vũng Tàu trước khi đến đây . Mục đích chuyến đi của chúng tôi là được thăm cảnh chùa và gặp sư thày Thích Chân Quang
Ông phục vụ nói giờ này là giờ thày nghỉ ngơi không tiếp khách vì sáng nay thày mới đi giản bài trên thành phố Hồ Chí Minh mới về
Chúng tôi nài nỉ đã biết trước lịch làm việc của Thày do một sư thày ở Thường Tín Hà Nội thông báo, nay từ Bắc vào đường xá xa xôi hy vọng được tiếp kiến thày dù chỉ vài phút . Ông phục vụ móc điện thoại ra gọi cho ai đó và trong khi chờ đợi chúng tôi đi vãn cảnh chùa . Đó là căn nhà rộng rãi trông gần như một cái hội trường có thể chứ được vài ba trăm người. Phía trên bàn thờ đơn sơ có hai đĩa quả mỗi đĩa bày bốn trái bưởi, có nhiều lọ hoa tươi đặt trên bàn thờ và gắn trên các bức tường như để trang trí . Có một bát hương nhưng không thắp hương Một tượng Phật bằng thạch cao không sơn son thiếp vàng, không béo tốt và có đôi mắt vô hồn như thường thấy . Ở đây bức tượng Phật không quá cao to , với đôi mắt như ưu tư gì đó còn đôi tai thì vẫn to và dài như các pho tượng Phật mà tôi đã từng thấy .
Lại một người phục vụ khác trẻ hơn ra hỏi chúng tôi đã dùng cơm chưa để nhà chùa phục vụ . Tôi nhớ không nhầm thì trong khoảng thời gian chờ gặp thượng tọa Thích Chân Quang, đã có năm người phục vụ hỏi chúng tôi đã dùng cơm chưa và có nghỉ lại không để bố trí . Thật là chu đáo, thật là hiếu khách . Tôi cảm thấy ấm lòng dù chưa gặp được chủ nhân.
Một người thư kí ra nói Thày mệt không tiếp khách giờ này. Cô Phật tử năn nỉ không ăn thua . Tôi bèn xuất tướng . Tôi bảo anh thư kí, cứ tạm gọi anh ta như vậy vào thưa với thày rằng có ông nhà báo ở Báo Bạn đượng từ Hà Nội vào xin gặp thày để bàn công chuyện nhân dịp Lễ Vu Lan và ngày tưởng niệm các nạn nhân chết vì tai nạn giao thông sắp tới . Anh ta gọi điện thoại di động và chỉ một lát sau Thích Chân Quang xuất hiện trong bộ cà sa màu vàng quen thuộc tay chống gậy ba toong . Trông thày xanh xao gày gò không được khỏe . Chúng tôi trình bày mục đích chuyến đi, cô Phật tử thì nói muốn được tận mắt gặp thày để được chiêm bái theo lời giới thiệu của sư thày một ngôi chùa ở Thường tín Hà Nội. Còn tôi, tôi nói với thày rằng tôi là nhà báo , tôi thông báo vắn tắt cho thày biết mỗi ngày có trên dưới ba chục người chết vì tai nạn giao thông, tức gần một trung đội, mỗi tháng chết một trung doàn, mỗi năm chết một sư đoàn. Tôi nói thêm , số sĩ quan cấp ta chết vì tai nạn giao thông nhiều hơn số sĩ quan cấp tá chết trong hai cuộc chiến tranh. Tai nạn giao thông đang là một vấn nạn và Chính phủ quyết định lấy ngày 19thangs 11 hàng năm là ngày tưởng nhớ các nạn nhân của tai nạn giao thông . Chúng tôi đang làm mọi việc tuyên truyền cho ngày đó , vì mỗi ngày bớt được một người chết là phúc đẳng hà sa theo giáo lí nhà Phật và đề nghị Thày với uy tín của mình chuẩn bị một bài thuyết giảng về ngày 19-11 này
Thày Thích Chân Quang ngắt lời tôi ;sao lại chọn ngày 19 sát ngày nhà giáo Việt Nam 20-11. Như vây mọi người sẽ phân tâm vào cả hai ngày đó . Đúng là ông thày này tinh tường thật trong khi các chuyên viên tư vấn của Chính phủ không nghĩ ra . Rồi thày nói, tôi đã có bài nói chuyện về Đạo đức của người lái xe rồi. Nói rồi thày bảo anh thư kí lên thư viện lấy băng đĩa bài nói chuyện này tặng tôi nói thêm nếu Bạn đường có sử dụng thì phải biên tập văn nói thành văn viết đấy nhé
Chúng tôi chụp với thượng tọa Thich Chân Quang mấy kiểu ảnh kỉ niệm rồi chia tay để thày còn nghỉ ngơi chuản bị công việc của Lễ Thành Đạo sắp tới
Trong lúc trò chuyện, anh thư kí kể năm ngoái nhà chùa đón 25.000 Phật tử đến từ khắp nơi trong cả nước. Một anh khác nói thêm, chưa kể khoảng 4000 người tại địa phương sáng đến tối về không nghỉ lại
Tôi hỏi làm thế nào phục vụ từng ấy người? các vị thư kí tranh nhau nói, tất cả ăn ngủ tại chỗ. Chúng tôi phải chuẩn bị 250 nhà vệ sinh trên núi để phục vụ từng ấy con người . Năm nay con số người đến có thể còn đông hơn . Anh khoe, đống thảm cuộn tròn dưới sân là do các Phật tử ở Hà Nội cúng dường. Cả sân chùa rộng mênh mông được dựng lên các cột sắt trên mái phủ nhựa để tránh mưa nắng. Không làm theo kiểu công trường thế này làm sao chứa được từng ấy người . Tôi tự hỏi và tự trả lời
Về đến thành phố Hồ Chí Minh, tôi gọi điện cho Hồ Huy Chủ tịch Tập đoàn Mai Linh hỏi rằng vì sao anh lại tổ chức cho lái xe Mai Linh và mời thượng tọa Thích Chân Quang nói chuyện
Anh Huy trả lời; Thích Chân Quang là người rất nổi tiếng không chỉ với người theo Đạo. Sau khi nghe sư thày nói chuyện, anh em lái xe Mai Linh biết lễ phép hơn với khách hàng, biết kiềm chế khi bị xe khác cướp khách, biết nhường nhịn khi tắc đường kẹt xe, biết trả lại đồ dùng và tiền bạc của khách bỏ quên …
Xin mượn lời anh Hồ Huy để kết thúc bài viết này
Hà Nội 2-9-2012
An Thanh Lương

Friday, August 24, 2012

Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đồng hành cùng Dân Tộc


Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đồng hành cùng Dân Tộc

Huỳnh Ngọc Tuấn (Danlambao) - Giáo hội Phật giáo VN Thống Nhất đang cùng với những tôn giáo bạn và nhân dân cả nước nhất là những nhà đấu tranh cho dân chủ kiến tạo nền tảng cho một xã hội dân sự cởi mở tại VN. Chính điều này mới thực sự khắc họa hình ảnh trung thực của giáo hội như là một nhân tố quyết định để hình thành một chế độ dân chủ, đa nguyên và pháp trị tại VN trong quá khứ trong hiện tại và nhất là trong tương lai...

*

Lịch sử dân tộc và đất nước Việt Nam trải qua những giai đoạn thăng trầm và đau khổ, Phật giáo Việt Nam đồng hành cùng dân tộc và đất nước nên cũng phải chung chia cái số phận thăng trầm và đau khổ đó.

Từ khi Phật giáo du nhập vào Việt Nam và phát triển trên đất nước này, Phật giáo đã trở thành một bộ phận gắn liền máu thịt với dân tộc và đất nước.

Dân tộc và đất nước lúc thịnh lúc suy, Phật giáo đồng hành cùng dân tộc và đất nước nên cũng lúc suy lúc thịnh. Nhưng dù suy hay thịnh thì Phật giáo vẫn là một nhân tố hình thành nên văn hóa, đạo đức và truyền thống của nước Việt, có những đóng góp vô cùng to lớn và quan trọng trong việc xây dựng và bảo vệ đất nước.

Trong thời kỳ hoàng kim của Phật giáo như thời Lý-Trần thì vai trò của Phật giáo thật nổi bật, Nổi bậc không phải đơn thuần vì Phật giáo là quốc giáo, các vị vua Lý-Trần là những Phật tử - thiền sư mà Phật giáo nổi bật vì đã trở thành tinh hoa của dân tộc, tư tưởng Phật giáo thấm đẫm trong máu huyết của cả dân tộc. Văn minh và học thuật Phật giáo trở thành động lực cho xã hội phát triển, Triết lý Phật giáo hoạch định cho hướng đi của dân tộc, và những thời kỳ sau đó tư tưởng và học thuật Phật giáo cũng ở địa vị cao quý trong xã hội. Những đóng góp của Phật giáo mãi mãi trường tồn và để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử nước nhà.

Chính vì công lao dựng nước và giữ nước nên Phật giáo Việt Nam được nhân dân trân quý tôn thờ, được coi là Tôn giáo có truyền thống yêu nước thương dân... Truyền thống yêu nước thương dân đó không hề mai một và được kế thừa cho đến ngày hôm nay và mãi mãi sau này.

Điều này một lần nữa được khẳng định trong Giải pháp 8 điểm mà Đức đệ Ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ đã trình bày: “Hộ dân, hộ Quốc, hộ Pháp là kim chỉ nam cho nếp sống và hành động của Phật tử”.**

Hay trong Hiến chương của Giáo hội Phật giáo VN thống nhất đã minh định:

“Công bố lý tưởng hòa bình của giáo lý Đức Phật, các Tông phái Phật giáo Bắc tông và Nam tông tại VN thực hiện nguyện vọng thống nhất thực sự đã hoài bão từ lâu để phục vụ nhân loại và dân tộc, đó là lập trường thuần nhất của Giáo hội Phật giáo VN thống nhất” *

“Giáo hội Phật giáo VN thống nhất không đặt sự tồn tại của mình nơi nguyên vị cá biệt mà đặt sự tồn tại ấy trong sự tồn tại của nhân loại và dân tộc” *.

Giáo hội Phật giáo VN thống nhất ngày hôm nay là “đích tôn thừa trọng” của Phật giáo VN vì là giáo hội được truyền thừa từ hàng ngàn năm trước của chư Tổ mà vị Tăng thống đầu tiên của giáo hội là ngài Khuôn Việt, tức thiền sư Ngô Chân Lưu thời Tiền Lê.

Giáo hội Phật giáo VN thống nhất là người kế thừa danh chánh ngôn thuận của Phật giáo VN, sự kế thừa này không những là sự chính danh của giáo hội mà còn vì những đóng góp, những dấn thân cho dân tộc và đạo pháp bằng những mục tiêu và sách lược cụ thể của giáo hội.

Giáo hội Phật giáo VN thống nhất là linh hồn, là tinh hoa của Phật giáo VN được gìn giữ và kế thừa cho đến hôm nay là ngọn đuốc soi đường cho Phật tử VN và là chổ nương tựa và hội tụ của phật tử vì:

“Pháp lý của giáo hội là 2000 năm dựng văn mở đạo trên đất nước VN này, địa vị của giáo hội là 80% dân chúng, Cơ sở của Giáo hội là nông thôn, thành thị cao nguyên và hải đảo.” *

Chính ảnh hưởng to lớn này đã làm nên sức mạnh của Phật giáo VN và cũng chính sức mạnh này là hệ lụy của Giáo hội như một thứ định nghiệp khi có những vị lãnh đạo của giáo hội một thời bị chao đảo bởi thời cuộc nhiễu nhương, bị cám dỗ bởi quyền lực và danh vọng thế gian mà đã đi chệch hướng của Giáo hội, chệch hướng con đường tự giác – giác tha của Như Lai, làm ảnh hưởng đến sự trong sáng và uy nghiêm của Giáo hội và Tăng đoàn, làm hoen ố đến địa vị cao quý của Giáo hội. Hệ lụy tai hại đó còn đeo bám Giáo hội và dân tộc VN mãi đến bây giờ.

Nhưng cho dù có những vị lãnh đạo của Giáo hội bị chao đảo, chệch hướng vì tham sân ngã mạn thì Giáo hội Phật giáo VN thống nhất vẫn đồng hành cùng dân tộc, chưa bao giờ Giáo hội đi ngược lại quyền lợi quốc gia, dân tộc hoặc đứng bên lề thời cuộc để được an thân.

Chính vì nhìn thấy được tầm ảnh hưởng to lớn và địa vị cao quý của Phật giáo trong lòng dân tộc, uy tín và sức mạnh trong xã hội VN nên đảng CSVN đã coi giáo hội Phật giáo VN thống nhất như là một mối đe dọa tiềm tàng cho quyền lực và sự thống trị độc tôn của họ.

Thời kỳ những năm từ 1975 đến 1985 là thời kỳ “vàng son” của chủ nghĩa CS trên thế giới.

Sau sự sụp đổ của những nhà nước dân chủ trên bán đảo Đông dương, chủ nghĩa CS đã lan tràn nhanh chóng đến một vùng đất mà theo mọi người là “không đội trời chung” với CS, đó là các nước Hồi giáo ở Tây nam Á và Nam Á.

Năm 1980, Liên xô xâm chiếm A Phú Hản, thiết lập ở đây một nhà nước CS theo mô hình các nước Trung Á trong Liên bang Xô viết, chủ nghĩa CS tràn sang Yemen và vượt qua Hồng hải đến Đông Phi. Một loạt các nước châu Phi bị nhuộm đỏ như Angola, Mozambique, Ethiopia, Somalia. 

Chủ nghĩa CS còn được xuất cảng từ Cuba sang các nước Mỹ châu La tinh và Nam Mỹ.

Chính vì những thắng lợi “long trời, lở đất” đó, với khí thế hừng hực như “trúc chẻ, ngói tan” của chủ nghĩa CS trên thế giới mà đứng đầu là Liên xô, CSVN trở thành một tên lính xung kích hung hăng và cực đoan nhất, bất chấp nền kinh tế quốc gia đang ngoắc ngoải và tê liệt hoàn toàn, họ vẫn xua quân sang chiếm đóng xứ Chùa tháp theo kế hoạch của Liên xô.

Mặc cho người dân sống trong đói nghèo và tuyệt vọng, xã hội đã chết lâm sàng vì những vật dụng tối thiết yếu và nhỏ nhoi như xà phòng, kem đánh răng, giày dép, áo quần để che thân là những thứ đã trở thành khan hiếm và xa xỉ. Còn thuốc men để chữa bịnh là con số không, cả nước dùng Xuyên tâm liên như một thứ thuốc trị bá bịnh?!. Nhưng đảng CSVN với những người lãnh đạo như Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng vẫn tiếp tục u mê trong cơn điên loạn. Họ không hề quan tâm đến quốc kế dân sinh, không thèm biết là họ đang đưa đất nước xuống hố thẳm, họ không tự nhận thức được VN vào thời điểm đó đang ở đâu, vị trí nào trong bản đồ thế giới và khu vực… trong khi đất nước VN hoàn toàn tê liệt trong “thiên đường XHCN” thì ở các nước bên cạnh như Thái Lan, Singapore, Mã Lai đang tiến hành công nghiệp hóa và đang đuổi theo bén gót các nước phát triển giàu có như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan.

Đảng CSVN tự cô lập mình và cô lập cả dân tộc với thế giới. VN trở thành một ốc đảo của đói nghèo và lạc hậu. Họ không hề có ý định canh tân đất nước như đã rêu rao trong cuộc chiến tranh “chống Mỹ cứu nước”.

Đảng CSVN dồn mọi nguồn lực vào việc củng cố chế độ. Nhưng củng cố chế độ không qua con đường phát triển đất nước và chấn hưng dân tộc, họ củng cố chế độ bằng cách triệt tiêu tất cả mọi tinh hoa của đất nước và dân tộc. VN những ngày sau 1975 nhà tù mọc lên như nấm sau cơn mưa để giam cầm, thủ tiêu, trừng phạt những người thuộc chế độ cũ. Khống chế và tiêu diệt những con người ưu tú của đất nước nếu nghi ngờ họ hoặc không nhận được sự phục tùng, hợp tác của họ.

Nhưng quan trọng nhất là đảng CSVN đã tấn công vào các tôn giáo - một hình thái xã hội dân sự duy nhất còn tồn tại độc lập với chế độ CS sau 1975.

Trong những tôn giáo lớn tại VN thì Giáo hội Phật Giáo VN Thống Nhất là tôn giáo mang bản sắc dân tộc sâu đậm nhất, có uy tín và ảnh hưởng to lớn nhất, có số lượng tăng sĩ và tín đồ đông đảo nhất và trong mắt của người CSVN là một mối đe dọa tiềm tàng nguy hiểm nhất?!.

Cho dù CSVN nóng lòng muốn xóa sổ Giáo hội PGVN Thống Nhất một cách nhanh chóng và triệt để nhưng họ biết rằng sẽ rất là mạo hiểm nếu làm như vậy vì “bức dây động rừng”. Họ đã rất thận trọng nhưng vô cùng quỷ quyệt.

Họ biết rằng giáo hội Phật giáo VN Thống Nhất như cây đại thụ, bóng của đại thụ bao trùm cả đất nước VN, rể của đại thụ ăn sâu vào nguồn mạch dân tộc VN nên họ đã lộng giả thành chân tiến hành cái gọi là “thống nhất” Giáo hội Phật giáo năm 1981, bèn cách cho dựng lên một “Giáo hội” mới có tên gọi là Giáo hội Phật giáo VN, một tổ chức bù nhìn của đảng CSVN, là một thành viên trong mặt trận Tổ quốc VN, cánh tay nối dài của đảng CSVN.

Theo như tiết lộ của ông Đỗ Trung Hiếu (một kiến trúc sư của Giáo hội này) thì: “Cuộc thống nhất Phật giáo lần này, bên ngoài là do các Hòa thượng gánh vác nhưng bên trong bàn tay của đảng CSVN xuyên suốt quá trình thống nhất để nắm và biến tướng Phật giáo VN trở thành tổ chức bù nhìn của đảng”*. Ông Hiếu còn cho biết Ban Dân vận trung ương chỉ thị khống chế Phật giáo như sau: “ Nội dung đề án (thống nhất) là biến hoàn toàn Phật giáo VN thành một Hội đoàn quần chúng, còn thấp hơn Hội đoàn vì chỉ có Tăng-Ni, không có Phật tử. chỉ có tổ chức bên trên không có tổ chức bên dưới tên gọi là Giáo hội Phật giáo VN” *.

Sau cái gọi là thống nhất các hệ phái Phật giáo đó và sau khi một giáo hội nhà nước ra đời, CSVN đã đặt Giáo hội Phật giáo VN Thống Nhất ngoài vòng pháp luật, không công nhận tính chính thống và pháp lý của Giáo hội PGVN thống nhất và đàn áp thẳng tay bất cứ một sinh hoạt nào của Giáo hội thống nhất, bỏ tù và thủ tiêu những vị cao tăng không chịu hợp tác với đảng CS.

Hòa thượng đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang và Hòa thượng đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ bị lưu đày và đã trở thành những tù nhân Tôn giáo nổi tiếng trên thế giới.

Nhưng CSVN tạm thời chỉ tiêu diệt được cái cái hình thức bên ngoài của Giáo hội PG Thống Nhất chứ không thể tiêu diệt được linh hồn của Giáo hội. Linh hồn của Giáo hội PGVN Thống Nhất là giáo lý giác ngộ của đức Bổn sư.

Ngày nào giáo lý giác ngộ của đức Bổn sư Thích Ca còn hiện hữu còn được tín ngưỡng thờ phụng thì Giáo hội PGVN Thống Nhất còn tồn tại. Giáo hội chính là thế tử của đức Bổn sư, điều này không thể dùng cường quyền mà áp đặt được cũng không thể dựng lên một giáo hội khác để thay thế được.

Sau 1985 chủ nghĩa CS trên toàn thế giới đi vào khủng hoảng nghiêm trọng, nó đã bộc lộ hết những khuyết tật của một mô hình xã hội quái gở và một ý thức hệ phản dân chủ, phản khoa học và chống nhân loại. Đến những năm cuối cùng thập niên 80 hệ thống CS đã bắt đầu tan rã từ Mỹ La tinh sang Đông Phi đến Nam Á và Đông Nam Á, tại Đông Nam Á các đảng CS thay nhau sụp đổ, các lực lượng vũ trang CS thay nhau giải thể, hạ vũ khí đầu hàng như ở Thái Lan, Mã Lai.

Bước sang thập niên 90 của thế kỷ 20 các nước Đông Âu đã hoàn thành cuộc cách mạng nhung, chủ nghĩa CS bị vứt bỏ vào sọt rác lịch sử, tại quê hương của chủ nghĩa CS là Liên Xô cũng bắt đầu đi vào cải cách và đổi mới và sau đó là sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết.

CSVN bị khủng hoảng nặng nề về kinh tế lẫn chính trị, đảng CS mất tư tưởng chỉ đạo. Để tồn tại họ quay sang thần phục Trung cộng để tìm chỗ dựa cho đảng và cho một khối đảng viên đang mất phương hướng. Họ du nhập chủ nghĩa tư bản rừng rú và chủ nghĩa thực dụng của Đặng Tiểu Bình từ TC về thay thế cho chủ nghĩa Mác – Lê Nin đã lỗi thời và không còn thuyết phục.

Từ đó CSVN bị cuốn vào quỹ đạo của TC, bị chi phối từ kinh tế đến chính trị, ngoại giao và tư tưởng. Sự độc lập của đất nước đã bị đe dọa bởi sự câu kết của tham vọng Bá quyền phương Bắc và bọn Việt gian bán nước.

Thế giới bước sang thế kỷ 21 với sự bùng nỗ về công nghệ thông tin và học thuyết toàn cầu hóa đã đẩy CSVN vào sân chơi của khu vực và quốc tế về kinh tế, nhưng CSVN vẫn khăng khăng cố bám víu vào chế độ độc tài đảng trị hòng tiếp tục duy trì đặc quyền đặc lợi và quyền lực độc tôn. Nhưng với một thế giới mở về thông tin và hội nhập kinh tế thì không phải CSVN muốn làm gì thì làm như thời còn Liên xô của thập niên 70-80s.

Quyền lực của đảng CS tuy không được chia xẻ nhưng cũng đã bị giới hạn khá nhiều vì xu thế Dân chủ hóa toàn cầu, Dân chủ là hướng đi và sự lựa chọn tất yếu của nhân loại trong thời đại ngày nay.

Thời cuộc đã chín muồi, “tháng 10 năm 2003, Đại hội bất thường tại Tu viện Nguyên Thiều tỉnh Bình Định đã khai mở cơ duyên. Giáo hội Phật giáo VN thống nhất tập họp đầy đủ Hội đồng Lưỡng viện. Sau đó Ban đại diện các tỉnh, thành, quận huyện dần dà tái lập” *

Vẫn tiếp tục truyền thống như 2000 năm qua, giáo hội Phật giáo VN thống nhất lấy mục đích phục vụ nhân loại và dân tộc bằng cách hoằng dương chánh pháp, thực hiện lý tưởng“thượng cầu Phật đạo, hạ hóa chúng sinh”.

Và Giáo hội cũng minh định lập trường của minh cho nhân dân VN và thế giới biết rằng: “Giáo hội PGVN thống nhất chỉ hoạt động thuần túy tôn giáo đem giáo lý giải thoát, giác ngộ đến cho chúng sinh. Chư Tăng không bao giờ đảm nhận chức vụ gì của thế gian, nên giáo hội PGVN thống nhất là Giáo hội thuần túy” *

Lập trường trong sáng này được chư Tăng ni gìn giữ một cách nghiêm khắc và được các vị học giả các nhà Ngoại giao và chính khách của nhiều nước trên thế giới hoan hỉ đón nhận, Các quốc gia dân chủ trên thế giới đã gởi nhiều phái đoàn đến diện kiến chư tôn đức trong Hội đồng Lưỡng viện để tìm hiểu và chia xẻ với quý Ngài về mục tiêu duy trì nền hòa bình thế giới và mưu tìm một nền Dân chủ và công lý đích thực cho VN.

Với nhà cầm quyền CS thì giáo hội PGVN thống nhất là một thách thức cho chế độ độc tài của họ nên họ tìm mọi cách để trấn áp, sách nhiễu, cô lập.

Nếu nói về những khó khăn, nguy hiểm và gian lao bức bách mà giáo hội PGVN thống nhất đã trải qua từ khi phục hoạt đến nay thì quá nhiều, trong phạm vi bài viết này không thể nào đề cập hết được.

Nhưng như núi Thái sơn, mặc cho phong ba bão táp Giáo hội vẫn kiên định lập trường và lý tưởng phục vụ Đạo pháp và dân tộc. Đem giáo lý từ bi của Đức Phật phổ độ chúng sinh, đồng hành cùng dân tộc trước hiểm họa Bắc thuộc, đau cùng nỗi đau của nhân dân trước mối quốc nhục độc tài tham nhũng và lạc hậu, xót xa trước sự băng hoại xã hội, sự suy đồi đạo đức, nhân tâm ly tán và chủ nghĩa hưởng thụ đang tàn phá thế hệ trẻ của chúng ta.

Một lần nữa Giáo hội lại khẳng định luôn gắn liền vận mệnh của mình cùng vận mệnh dân tộc và đất nước khi chủ trương: muốn giải trừ Pháp nạn trước hết phải giải trừ Quốc nạn. Điều này được minh định qua lập trường của Giáo hội về những vấn đề lớn của quốc gia như Hoàng sa- Trường sa, về biên giới lãnh thổ, về vụ khai thác Bô xít tại Tây nguyên và nguy cơ của “đội quân thứ 5” đang hiện diện tại VN từ nam chí bắc… 

Trong tình thế bị bao vây kiềm tỏa Giáo hội cũng đã làm được nhiều việc đầy ấn tượng trong công tác từ thiện - xã hội của mình như tổ chức những cuộc cứu trợ bão lụt khắp cả nước mỗi khi có thiên tai, tổ chức thường xuyên những đợt phát quà cho những người thiếu may mắn và thua thiệt trong một xã hội cạnh tranh bất bình đẳng và vô tình… Người dân trong nước và thế giới nhiều lần được mục kiến và rất quen thuộc với Hòa thượng Thích Không Tánh người đại diện cho Hội đồng Lưỡng viện Giáo hội PGVN Thống Nhất trong những chuyến công tác từ thiện này.

Giáo hội Phật giáo VN Thống Nhất đang cùng với những tôn giáo bạn và nhân dân cả nước nhất là những nhà đấu tranh cho dân chủ kiến tạo nền tảng cho một xã hội dân sự cởi mở tại VN. Chính điều này mới thực sự khắc họa hình ảnh trung thực của giáo hội như là một nhân tố quyết định để hình thành một chế độ dân chủ, đa nguyên và pháp trị tại VN trong quá khứ trong hiện tại và nhất là trong tương lai.

Hiện tại hơn bao giờ hết, đất nước VN, con người và xã hội VN đang cần một giáo hội chân truyền và trong sáng để dẫn dắt, để xoa dịu những đau thương mất mát và nhất là để hóa giải những hận thù đã chất cao hơn núi tại VN. Đó là sứ mệnh của Giáo hội PGVN Thống Nhất, và chỉ có Giáo hội PGVN Thống Nhất mới đủ tư cách và phẩm giá để làm việc đó.

Thế giới ngày hôm nay đang chuyển dịch theo một chiều hướng nguy hiểm, nhất là quan hệ Mỹ -Trung đang tiềm tàng những mâu thuẫn không có cơ may hóa giải vì tham vọng điên cuồng bởi sự kết hợp hai luồng tư tưởng cực đoan nguy hiểm hai chủ nghĩa hiếu chiến và tham tàn đó là chủ nghĩa CS và tư tưởng Đại Hán. Chúng ta không thể thay đổi được thực tế này, đây là kết quả tai hại của sự tôn thờ vật chất và danh vọng.

TC ngày hôm nay đã trở thành hiểm họa của Mỹ, Nhật và cả thế giới, người Mỹ đã thức tỉnh, người Nhật đã hoảng sợ. Trong cuốn bạch thư quốc phòng mà nước Nhật mới cho công bố ngày 30/07/2012, họ đã đánh động với thế giới về mối đe dọa này. Còn người Mỹ thì đang ráo riết chuẩn bị đối phó với sức mạnh kinh hồn của TC bằng sự chuyễn hướng chiến lược từ Âu sang Á. Trong kế hoạch chuyễn hướng chiến lược 60% vũ khí tối tân nhất sẽ được triển khai ở khu vực Đông Á này.

Thời gian gần đây chúng ta bắt đầu chứng kiến những mâu thuẫn và sự mất niềm tin đang được công khai (hoặc không thể che giấu) giữa hai siêu cường này, TC đã dùng những ngôn ngữ nặng nề bất chấp sự tế nhị ngoại giao khi yêu cầu nước Mỹ phải “câm mồm” không được can thiệp vào biển Đông mà họ cho là chuyện “nội bộ” của họ.

Nhưng biển Đông chỉ là phần nổi trong tảng băng, cái phần chìm mới thực sự là quan trọng, đó là sự mâu thuẫn chiến lược giữa hai siêu cường này.

Đứng trước một viễn cảnh của thế giới và khu vực như vậy chúng ta và cả những người CS cũng thấy rằng chế độ CS này không hề có tương lai.

Đông Á đang đứng trước một trận cuồng phong và một trật tự thế giới mới sắp hình thành, chế độ CSVN sẽ bị quét sạch sau trận cuồng phong này vì chế độ này không phù hợp với xu thế thời đại và trật tự thế giới mới.

Tại VN một nhà nước Dân chủ -Pháp trị sẽ hình thành là một tất yếu, nhưng không phải như vậy mà khó khăn sẽ chấm dứt và dân tộc VN sẽ dễ dàng hưởng được dân chủ, tự do và thái bình thịnh trị vì nguy cơ một chế độ độc tài mới sẽ manh nha trong đó có nguy cơ những người CS cũ và thế lực hậu thuẫn họ sẽ trỗi dậy để một lần nữa đưa đất nước đến thảm họa (nước Nga hiện nay là một bài học nhãn tiền). Để đối trị với nguy cơ này vai trò của Giáo hội PGVN Thống Nhất và những tôn giáo bạn như Phật giáo Hòa Hảo, Công Giáo, Cao Đài và Tin Lành sẽ cùng nhau tạo nên một nền tảng để một chế độ Dân chủ và Pháp trị xây dựng trên đó, đây là cách tốt nhất để chế độ Dân chủ hình thành và phát triển tốt đẹp và là cách tối ưu để bảo vệ nó không cho những thế lực hắc ám trỗi dậy giết chết hoặc chuyễn hướng và tha hóa. Vì một lẽ dễ hiểu là trong một xã hội Dân chủ cởi mở mọi người, mọi xu xướng chính trị đều bình đẳng và có cơ hội như nhau nên cái tốt và cái xấu, cái thiện và cái ác sẽ tồn tại bên nhau, cạnh tranh với nhau. 

Lúc này vai trò lãnh đạo và dẫn dắt về mặt tinh thần cho người dân của Giáo hội PGVN Thống Nhất sẽ mang tính quyết định cho sự bền vững của một xã hội tốt đẹp, đây là cách hiệu quả nhất để loại bỏ nọc độc của chế độ CS. Hơn nữa, đất nước VN đã trải qua một thời gian quá dài trong chế độ CS, những tàn dư của một xã hội ích kỷ, hẹp hòi, vô cảm và thực dụng phải được chữa trị bằng giáo lý từ bi hỷ xả, vị tha, nhân ái và bao dung của nhà Phật và những giá trị cao quý của các tôn giáo khác.

Tương lai của đất nước này rất cần sự dẫn dắt của Giáo hội PGVN Thống Nhất. Và chúng ta hoàn toàn có thể đặt niềm tin của mình nơi Giáo hội vì Giáo hội PGVN Thống Nhất luôn đồng hành cùng dân tộc.

Tam kỳ ngày 28/06 âm lịch Nhâm thìn


Tuesday, August 21, 2012


Đại Sứ Mỹ David Shear Thăm Ông Nguyễn Đan Quế, và Đại Lão Thích Quảng Độ

Jim Webb kêu gọi Mỹ cứng rắn hơn với Trung Quốc ở Biển Đông

Ông Jim Webb, một nhà lập pháp có nhiều ảnh hưởng ở Thượng viện Mỹ, kêu gọi chính phủ ở Washington có thái độ kiên quyết hơn trước những hành động mà ông gọi là “xâm lấn” của Trung Quốc ở Biển Đông, nơi đang có tranh chấp chủ quyền giữa Trung Quốc, Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan.

Trong bài viết đăng hôm thứ hai (20-08-2012) trên tờ Wall Street Journal, vị thượng nghị sĩ thành viên của Ủy ban Quân Vụ và Ủy ban Đối ngoại nói rằng tất cả các quốc gia vùng Đông Á đang chờ xem Hoa Kỳ đối phó với sự xâm lăng của Trung Quốc như thế nào.

Nhà lập pháp thuộc đảng Dân chủ đại diện tiểu bang Virginia đã nêu lên những hành động hồi gần đây của Trung Quốc ở Biển Đông, trong đó có việc đơn phương sáp nhập “một khu vực trải rộng về hướng đông từ lục địa Đông Á tới Philippines và xuống tới Eo biển Malacca.”

Ông Webb cho biết “huyện” mới của Trung Quốc rộng gần gấp đôi đất đai của Việt Nam, Nam Triều Tiên, Nhật Bản và Philippines gộp lại.

Thượng nghị sĩ Webb, người từng tham chiến ở Việt Nam và từng giữ chức Bộ trưởng Hải quân dưới thời Tổng thống Ronald Reagan, cho rằng qua việc theo đuổi lập trường không nghiêng về bên nào trong vụ tranh chấp Biển Đông, Hoa Kỳ “mặc nhiên trở thành nước làm cho Trung Quốc ngày càng có nhiều hành động xâm lăng.”

Ông Webb nêu lên nhận định của các sử gia cho rằng việc Hoa Kỳ và Hội Quốc Liên đã không đáp ứng thỉnh cầu hỗ trợ của Trung Quốc vào năm 1931, khi Nhật Bản xâm lăng Mãn Châu, làm cho Nhật Bản hung hăn hơn và đưa tới cuộc chiến tranh kéo dài cả thập niên ở Á châu và các nơi khác.

Ông Webb cho rằng “lịch sử dạy cho chúng ta biết là khi những hành động đơn phương xâm lược không bị đáp trả, những tin xấu sẽ không bao giờ tốt hơn theo thời gian.”  



Monday, August 20, 2012

Đại sứ Hoa Kỳ David Shear đến Thanh Minh Thiền viện vấn an Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ


PTTPGQT
THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 19.8.2012
- Đại sứ Hoa Kỳ David Shear đến Thanh Minh Thiền viện vấn an Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ 

-  Hòa thượng Thích Thanh Quang, hai Sư Cô Thích Nữ Đồng Tâm, Thích Nữ Đồng Hiếu và Huynh trưởng Lê Công Cầu tọa kháng trước chùa Giác Minh, Đà Nẵng, phản đối Công an côn đồ

PARIS, ngày 19.8.2012 - Vào lúc 3 giờ 15 chiếc công xa cắm cờ Hoa Kỳ đậu ngay trước Thanh Minh Thiền viện, đưa Đại sứ Hoa Kỳ David Shear đến vấn an Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ.

Cuộc gặp gỡ, trao đổi kéo dài trên một giờ đồng hồ, từ 3 giờ 30 đến 4 giờ 45 chiều thứ sáu 17.8. Tháp tùng ông Đại sứ còn có ông Nicholas J.C Snyder, Trưởng Phòng Chính trị, và bà Katleen Peoples, Tham tán chính trị và một người thư ký biên chép.

TÌNH HÌNH GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT

Nhân dịp gặp gỡ này Đức Tăng Thống đã trình bày tiến trình Phật giáo từ thời Pháp thuộc cho đến hôm nay. Là một tôn giáo du nhập Việt Nam lâu đời trên hai mươi thế kỷ. Nhưng dưới thời Pháp thuộc, thông qua Dụ số 10, Phật giáo chỉ được xem như một hiệp hội, thay vì một tôn giáo. Mãi đến thời đệ nhất Việt Nam Cộng hòa, Dụ số 10 vẫn còn được áp dụng. Cuộc vận động của Phật giáo năm 1963 nhằm phản đối sự kỳ thị Phật giáo và đòi hỏi quyền bình đẳng tôn giáo.

Qua đầu năm 1964, Phật giáo mới lấy lại tư thế tôn giáo qua Đại hội lần thứ nhất tổ chức tại chùa Xá Lợi, bao gồm đại biểu ba miền Bắc Trung Nam hình thành Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN). Miền Bắc nói đây là đại biểu chư Tăng, Phât tử di cư vào Nam sau Hiệp định Genève. Đức Tăng Thống cũng cho ông Đại sứ biết, trong thời gian ấy Phật giáo ở miền Bắc dưới chế độ Cộng sản coi như tiêu vong. Chế độ ông Hồ Chí Minh cho thành lập tổ chức Phật giáo làm công cụ chính trị cho Đảng, gọi là « Hội Phật giáo Thống nhất Việt Nam », đưa Phật giáo miền Bắc trở về Dụ số 10 thời Pháp thuộc. Các chùa do Sư công an trá hình cai quản. Mọi sinh hoạt tôn giáo của Tổng hội Phật giáo Việt Nam, tiền thân của GHPGVNTN, bị giải chế và cấm đoán.

Sau năm 1975, GHPGVNTN bị Cộng sản thẳng tay đàn áp. Từ 1975 đến 1981 Nhà cầm quyền cộng sản vận động, mua chuộc, áp lực một số vị giáo phẩm thuộc GHPGVNTN để tiến tới việc thành lập tổ chức Phật giáo công cụ cho Đảng có tên là “Giáo hội Phật giáo Việt Nam” nhằm tiêu diệt GHPGVNTN ra đời tháng 11.1981 ở Hà Nội. Đức Tăng Thống lưu ý ông Đại sứ Hoa Kỳ rằng, gọi Gíao hội Phật giáo Việt Nam để đánh lừa quần chúng Phật tử. Chứ trên danh nghĩa và trong các văn kiện ngoại giao Hà Nội vẫn gọi là “Hội Phật giáo Việt Nam” hay “Hội Tăng già Việt Nam”, một hiệp hội chi nhánh của Mặt trận Tổ quốc, tức trở lại Dụ số 10 dưới thời Pháp thuộc. Hội không lo việc Phật mà chỉ làm công cụ chính trị cho Đảng và do Đảng chỉ đạo. Các Sư chỉ lo giữ chùa mà sống, chẳng làm gì cho Phật Pháp.

Đức Tăng Thống cho biết tình trạng GHPGVNTN hiện nay coi như bó tay. Vì nhà cầm quyền cấm chỉ mọi hoạt động có tính chất tôn giáo, văn hóa, giáo dục. Tất cả cơ sở Giáo hội bị nhà nước Cộng sản cưỡng chiếm hết. Chúng tôi không còn một tấc đất. Ngay như trường hợp của tôi đây, Đức Tăng Thống nói, cũng ở nhờ và bị quản chế tại Thanh Minh Thiền viện chứ đâu phải chùa của tôi. Tôi không được quyền thuyết pháp cho quần chúng Phật tử ngay trong ngôi chùa này. Đi tái khám hằng tháng có công an theo dõi. Ngay trước Thanh Minh Thiền Viện có công an canh gác, kiểm tra thường trực. Nỗ lực của chúng tôi hiện nay là cố giữ vững danh và nghĩa của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, thế mà cũng đã chịu biết bao khó khăn, đàn áp.

Ngoài những lời giải thích về thực trạng Phật giáo mấy chục năm qua, Đức Tăng Thống trao cho ông Đại sứ Hoa Kỳ bản“Memorandum on the situation of the Unified Buddhist Church of Vietnam” (Giác thư về tình hình Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất).

Ngoài hiện tình đàn áp, phong tỏa, sách nhiễu tất cả các chùa thuộc GHPGVNTN ở miền Trung và miền Nam, Giác thư nêu một số phê phán bản Phúc trình Tôn giáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ công bố cuối tháng 7 vừa qua. Phúc trình Hoa Kỳ viết rằng :“Ủy ban Nhân dân Đà Nẵng KHUYÊN TRÁNH ĐI việc treo các băng rôn, hình ảnh và đọc các thông điệp của các tăng sĩ nhân dịp Phật Đản” tháng 5.2011. “Nhưng thực tế, Giác thư viết, suốt 3 năm ròng, Ủy ban Nhân dân Đà Nẵng, công an và công an tôn giáo cấm chỉ tuyệt đối chùa Giác Minh cử hành Đại lễ Phật Đản, phong tỏa mọi ngã vào, ngăn cấm và hành hung Phật tử đến chùa. Cấm chỉ tuyệt đối đọc Thông điệp Phật Đản của Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ chứ không là “các thông điệp của các tăng sĩ”.

Bản Phúc trình Tôn giáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ viết rằng Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ “có thể gặp gỡ mọi người trong hay ngoài chùa”. Nhưng “thực tế, Giác thư viết, Đức Tăng Thống bị kiểm soát gắt gao và sống trong tình trạng quản chế. Công an canh gát cẩn mật trước Thanh Minh Thiền Viện, Ngài không được thuyết pháp trong thiền viện. Để giữ bộ mắt khả ái và tuyên truyền, nhà cầm quyền cộng sản cho phép Đức Tăng Thống gặp gỡ một số nhà ngoại giao Âu Mỹ, nhưng những người khác thì bị ngăn cấm, hành hung, bắt đi làm việc. Như trường hợp đã xẩy ra cho ông Thor Halvorssen, Chủ tịch Sáng hội Nhân quyền Hoa Kỳ đã bị công an hành hung, đánh đập hồi tháng 3.2011 khi đến thăm Ngài ở Thanh Minh Thiền viện”.

Kết thúc, Giác thư dẫn lời Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ từng tuyên bố trong lời kêu gọi LHQ, rằng :

“Chúng ta làm gì đây để mang lại sự ổn định, hạnh phúc và phát triển cho nhân dân Việt Nam ? Qua thời gian dài sống trong tù ngục, tôi lắng lòng suy nghĩ và đi đến kết luận, là không còn con đường nào khác ngoài chuyện Việt Nam phải thực sự có tự do và dân chủ. Đây là giải pháp duy nhất. Phải có dân chủ đa nguyên, quyền tự do bầu cử, quyền chọn lựa thể chế chính trị, được hưởng các quyền tự do, dân chủ  - nói tóm, quyền định hướng cho tương lai của mình, định hướng cho vận mệnh dân tộc mình. Thiếu dân chủ đa nguyên, chúng tôi không thể chiến đấu chống nghèo khó và bất công, cũng không thể đem lại sự phát triển thực sự và tiến bộ cho dân tộc chúng tôi. Không có dân chủ đa nguyên, nhân quyền không được bảo đảm, bởi vì muốn bảo vệ nhân quyền, phải có các thiết chế dân chủ và pháp quyền che chở. 

"Chính vì lẽ đó, mà Phật giáo đồ chúng tôi và nhân dân Việt Nam thuộc mọi giai tầng xã hội cất lời kêu gọi khẩn thiết cho tự do, dân chủ và nhân quyền. Bằng đàn áp, bạo động và tù đày, nhà cầm quyền tìm mọi cách dập tắt tiếng nói của nhân dân. Nhưng họ không thể dập tắt ý dân. Bởi ý dân là ý trời. Họ cũng không thể nào dập tắt mãi được. Chúng tôi sẽ tiếp tục cuộc đấu tranh bất bạo động. Chúng tôi không ngừng đấu tranh cho đến ngày các ngưỡng vọng dân chủ được hình thành trên mảnh đất Việt Nam”. 

Và Giác thư đưa ra 5 yêu sách đối với Nhà cầm quyền Cộng sản :

1. Nhà cầm quyền Việt Nam phải công nhận quyền pháp lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) và để cho GHPGVNTN mọi quyền tự do sinh hoạt tôn giáo;

2. Trả tự do cho tất cả Tăng sĩ, Phật tử bị bắt vì sử dụng bất bạo động và quyền tự do ngôn luận để biểu tỏ tín ngưỡng mình;

3. Hoàn trả GHPGVNTN mọi cơ sở hành chính, văn hóa, xã hội, y tế, giáo dục và các cơ sở từ thiện bị cưỡng chiếm sau năm 1975, cũng như mọi cơ sở, chùa chiền ở miền Bắc bị cưỡng chiếm sau năm 1954;

4. Bãi bỏ hay xét duyệt các Nghị định, Hướng dẫn trên lĩnh vực tôn giáo hiện đang kiềm chế những sinh hoạt tôn giáo của các cộng đồng tôn giáo hoặc đặt các tôn giáo dưới quyền kiểm soát của Đảng Cộng sản;

5. Tôn trọng và thăng tiến các quyền cơ bản về tư tưởng, ngôn luận và lập hội được bảo đảm trong Công ước LHQ về Các quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã tham gia ký kết.

VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG

Trong cuộc điện đàm sang Paris, ông Võ Văn Ái hỏi Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ có trao đổi gì khác ngoài vấn đề Phật giáo với ông Đại sứ Hoa Kỳ không. Đức Tăng Thống cho biết chưa tiện nói hết ra lúc này. Tuy nhiên Đức Tăng Thống có đề cập tới vấn đề Biển Đông mà Đức Tăng Thống xem như ưu tư lớn nhất của tuyệt đại đa số người dân Việt, Phật tử hay không Phật tử. Đức Tăng Thống yêu cầu Hoa Kỳ và các nước Tây phương hãy lên tiếng và có hành động cụ thể giúp nhân dân Việt Nam bảo toàn lãnh thổ, lãnh hải mà tiền nhân Việt đem máu xương gìn giữ suốt hai nghìn năm qua. Nếu không có sự hậu thuẫn quốc tế, thì Biển Đông và lãnh thổ Việt Nam sẽ bị Trung quốc xâm chiếm, do sự kiện Bộ Chính trị và Đảng Cộng sản lãnh đạo đã bán linh hồn cho Bắc Kinh.

------------------------------------------
TỌA KHÁNG TẠI CHÙA GIÁC MINH Ở ĐÀ NẴNG
CHỐNG CÔNG AN CÔN ĐỒ HÔM THỨ SÁU 17.8.2012

Ngày hôm qua, 18.8.12, Đài Á châu Tự do đã phát sóng cuộc phỏng vấn Hòa thượng Thích Thanh Quang và Huynh trưởng Lê Công Cầu về việc công an đàn áp, đánh đập Hòa thượng và Huynh trưởng Lê Công Cầu cùng cuộc tọa kháng trước cổng chùa Giác Minh tại Đà Nẵng.

Sáng ngày thứ sáu 17.8.12, trước sự đàn áp, đánh đập của công an đối với những Phật tử vào chùa Giác Minh ở Đà Nẵng Lễ Phật nhân ngày mồng Một tháng Bảy âm lịch, Hòa thượng Thích Thanh Quang cùng với hai Sư Cô Thích Nữ Đồng Tâm, Thích Nữ Đồng Hiếu, Huynh trưởng Vụ trưởng Gia Đình Phật tử Vụ của Viện Hóa Đạo Lê Công Cầu đã tọa kháng ngoài lề đường trước cổng chùa Giác Minh để phản đối.

Mấy năm qua, chùa Giác Minh là nơi đặt trụ sở của Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, đồng thời là trụ sở của Tổng vụ Thanh Niên Viện Hóa Đạo, thường xuyên bị sách nhiễu, khủng bố. Đặc biệt bị ngăn cấm cử hành các đại lễ Phật giáo như Phật Đản, Vu Lan Rằm Tháng Bảy hay Tết nguyên đán.

Hòa thượng Thích Thanh Quang, năm nay 75 tuổi, Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, kiêm Tổng Thư ký Viện Hóa Đạo. Huynh trưởng Lê Công Cầu là Vụ trưởng Gia Đình Phật tử Vụ thuộc Viện Hóa Đạo.

Chúng tôi xin đăng tải sau đây toàn văn bản Cẩn trình tình hình tại chùa Giác Minh sáng ngày 17.8.12 gửi trình Đức Tăng Thống và Hòa thượng Viện trưởng Viện Hóa Đạo do Huynh trưởng Lê Công Cầu tường thuật từ Huế, để đồng bào hải ngoại thấy rõ bộ mặt gian manh, côn đồ của công an cộng sản tại Đà Nẵng :

CẨN TRÌNH
TÌNH HÌNH TẠI CHÙA GIÁC MINH SÁNG 17.8.2012
Kính Bạch Chư Tôn Đức.

Chiều nay (17.8.2012) con từ Đà Nẵng vừa ra đến Huế thì nhận được thăm hỏi của Chị Ỷ Lan, vừa bất ngờ vừa đứng giữa bến xe An Cựu và đang mệt vì bệnh chưa hồi phục hẳn nên con đã trả lời thiếu trước hụt sau về sự kiện sáng nay tại Chùa Giác Minh.

Nay con xin cẩn trình chi tiết để Chư Tôn Đức tri tường:

Vào dịp Vu Lan con quá bận rộn với việc dự Lễ và thăm viếng các đơn vị cho nên hằng năm con đến Chùa Giác Minh vào ngày 1 tháng 7 âm lịch để hầu thăm Ngài Chánh Thư Ký Viện Hóa Đạo, Lễ Phật, tưởng nguyện Huynh Trưởng Hồ Tấn Anh đã Vị Pháp Thiêu Thân cách đây 11 năm vào dịp Vu Lan năm 2001, nay không biết thân xác vùi lấp nơi nào. Đặc biệt năm nay là thêm một nén hương cho những hương linh thờ tự trong chùa mà đã hai năm qua thân nhân không đến thăm viếng được do chùa bị bao vây phong tỏa không cho ai vào.

- 10g 30 con vừa xuống xe ôm vào cổng chùa thì lập tức bị một nhóm thanh niên lực lưỡng, ăn mặc lôi thôi chận lại, người cầm tay, người kéo áo, người xô đẩy con ra khỏi cổng chùa và kéo con vào một hẽm nhỏ trước chùa.

- Con hỏi các anh là ai mà chận đường, lôi kéo không cho tôi vào chùa. Họ trả lời: không cần biết, cấm là cấm, ông không được vào chùa và yêu cầu ông ra khỏi khu vực nầy

- Con nói: tôi không chấp nhận, vì tôi không biết các anh là ai mà dám ra lệnh cấm tôi, nhìn các anh như một bọn xã hội đen, chận người trấn lột làm sao tôi chấp hành, tôi là người đi đường, vô thăm chùa, tôi vi phạm cái gì mà các anh chận và các anh có tư cách gì để chận, họ bảo tư cách gì từ từ sẽ biết. Con bảo các anh phải tôn trọng luật pháp, luật pháp không có từ từ.

- Con la rất to để Quí Thầy và Quí Cô trong Chùa nghe. Khi Thầy Thanh Quang và Quí cô nhào ra là lúc họ dùng những tấm thân lực lưỡng ép con vào tường ( họ không đánh bằng tay mà họ đánh bằng thân người to lớn của họ ) Thầy Thanh Quang xông đến đẩy họ ra thì ngay lập tức họ khống chế, ép Thầy vào bức tường tối diện,

- Lúc nầy đồng bào tụ tập khá đông nhưng không ai dám can thiệp trước sự hung hãn của nhóm người nầy. Thầy Thanh Quang la to: “Đồng bào cứu chúng tôi với, công an đang dùng côn đồ đàn áp thầy tu và phật tử !”.

- Con xông ra nhiều lần và phản đối quyết liệt hành động của họ nhưng họ dùng cả thân mình, cả tay chân xô con vào tường, con cố vùng vẫy nhưng tay họ bóp cổ, thân họ ép vào người, ngạt thở quá, con dùng hết sức mình xô họ ra và đưa tay níu lấy song sắt để khỏi ngã quỵ nhưng họ đã vặn ngược tay xô con về chỗ cũ.
Bọn Công an côn đồ mặc thường phục ép Htr Lê Công Cầu vào tường,
hành hung bẻ quặt tay Htr Lê Công Cầu. Ảnh PTTPGQT

- Thầy Thanh Quang vùng ra chạy qua cứu con thì bị họ ôm lại vặn ngược tay ra sau nhìn mặt Thầy rất đau đớn, Thầy la to đồng bào cứu tôi, thì bị một tên bóp cổ làm thầy ho sặc sụa. Con bảo Sư Cô Đồng Tâm gọi về Thành Ủy và Ủy Ban Nhân Dân để con gặp lãnh đạo Đà Nẵng, nhưng ngay lập tức một tên giựt điện thoại của Thầy quang xuống đất.

 Tên công an côn đồ bẻ quặt tay HT Thích Thanh Quang khiến ngài đau đớn. Ảnh PTTPGQT     
Tên công an côn đồ bóp cổ HT Thích Thanh Quang khiến ngài ho sắc sụa. Ảnh PTTPGQT 

- 2 công an, một ông 3 sao và một ông 3 gạch đứng nhìn mà không can thiệp, chỉ khi  thấy bọn khủng bố quá hung hãn bóp cổ con ông ta mới đến bảo họ bỏ tay ra.

- Lúc nầy hai Sư Cô Đồng Tâm, Đồng Hiếu và Thầy cố xô họ ra để kéo con vào chùa nhưng họ đã thô bạo đẩy con vào tường và dùng thân ép lại như cũ. Đồng thời họ nói: Chùa gì của ông mà ông vào ? - Con bảo chùa là của phật tử, phật tử vào chùa là chuyện đương nhiên. Họ bảo Ông có giấy tờ gì chứng minh là phật tử ? - Con bảo anh gọi về Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Đà Nẵng hỏi có biết Ông Cầu Vụ Trưởng Gia Đình Phật Tử không thì anh ta làm thinh.

- Bấy giờ ông công an 3 sao đến trước mặt con với giọng hách dịch bảo: Yêu cầu ông vào trụ sở làm việc. Con hỏi: việc gì, muốn làm việc phải có giấy mời, lệnh lạc chứ đâu ngang nhiên chận người ta giữa đường bắt vào làm việc. Tôi không vào.

Tên công an sắc phục vai mang 3 sao hách dịch đòi Htr Lê Công Cầu về đồn làm việc, nhưng Htr từ khước.  Công an côn đồ mặc thường phục tấn công, hành hung HT Thích Thanh Quang và Htr Lê Công Cầu trước sự khuyến khích và không can thiệp của tên Thượng úy công an mặc sắc phục. Một Sư cô nhào vào can thiệp nhưng sức quá yếu trước bạo lực công an. Ảnh PTTPGQT

Ông ta gằn giọng: ông vào không ? Con trả lời các ông làm việc vô nguyên tắc, tôi không vào. Ông ta bảo: Vậy là ông chống người thi hành công vụ. Con bảo các ông thi hành công vụ chỗ nào, sao thấy tôi bị hành hung mà không can thiệp, tôi là nạn nhân lại còn yêu cầu vào làm việc là sao ? Ông ta bảo : Vậy là ông không hợp tác. Con bảo: Tôi chỉ hợp tác với người tôn trong luật pháp, các ông chà đạp lên luật pháp làm sao tôi hợp tác…
Kính Bạch Chư Tôn Đức.

- Nhận thấy đứng trong hẻm bất lợi dù người dân tụ tập khá đông nên con đã đánh lừa nhóm khủng bố bằng cách nói to : Thầy ơi họ không cho vô, thôi con về Huế. Không hiểu ý con nên Thầy phản đối: Anh không về, phải đương đầu với bọn côn đồ để vào chùa. Nhưng con đưa hai tay lên trời và nói to: Tôi xin cám ơn đồng bào đã đến hỗ trợ cho tôi, họ không cho vô thì tôi về. Người to lớn nhất đã ép con đến ngạt thở nói ngay: Bác về con rất cám ơn bác và họ giãn ra nhường lối cho con đi.

- Rất nhanh, con, Thầy Thanh Quang và 2 Sư cô Đồng Tâm, Đồnbg Hiếu chạy ra giữa đường lớn, đến ngồi ngay trước cổng chùa chấp tay tọa kháng và cầu nguyện. Bọn họ ngỡ ngàng đứng nhìn và từ từ rút lui vào trụ sở Dân phòng. Lúc nầy là 11g30.
Một công an giả dạng Phật tử đến khuyên HT Thích Thanh Quang ngưng Tọa Kháng. HT Thích Thanh Quang, hai Sư Cô Thích Nữ Đồng Tâm, Thích Nữ Đồng Hiếu và Htr Lê Công Cầu tọa kháng trước cổng chùa Giác Minh. Một Sư cô đi lấy nước cho HT, nên không thấy trong hình. Ảnh PTTPGQT

- Cuộc Tọa Kháng suốt 2 giờ đồng hồ, trong thời gian nầy có người giả danh là phật tử đến hỏi han và khuyên nhủ chúng con nên vào chùa kẻo bênh hoạn, ông ta nói Thầy cần gì tôi sẽ nói với họ, tôi nói được. Thầy yêu cầu ông ta gọi những người khủng bố có một lời xin lỗi thì chúng tôi sẽ vào ngay. Ông ta dạ rồi đi biệt.

- Trong khi đó điện thoại của con liên tục nhận được các cuộc gọi lạ nhân danh là phật tử, vừa khuyên nhủ vừa hăm dọa rằng ngồi như thế là gây rối trật tự chính quyền sẽ có biện pháp xử lý.

-  Cuối cùng có người tên xưng là Phật Tử pháp danh Nguyên Kim tên là Nguyễn thị Mai dừng xe thống thiết xin chúng con vào chùa vì thấy thầy quá yếu, ngồi lâu giữa nắng trưa sinh bệnh thì khổ thân, không hành đạo được. Biết đây cũng là thuyết khách của chính quyền nên con đã giải thích rằng: nhân mùa Vu Lan là mùa Xá Tội Vong Nhân, chúng tôi đến chùa nhưng bị công an dùng côn đồ ngăn chận không cho vào, nên chúng tôi phải ngồi đây để Tọa kháng và Cầu nguyện cho những hương linh thờ tự trong chùa nhưng thân nhân không đến nhang khói được vì chùa bị bao vây suốt 2 năm nay, chúng tôi cầu nguyện cho dân tộc thoát khỏi ách nô lệ của Trung Cọng mà hiện nay họ đang xâm lăng bờ cõi Việt Nam, chúng tôi cầu nguyện cho những người tranh đấu cho dân chủ tự do, những người biểu tình yêu nước đang bị tù đày. Chúng tôi ý thức được việc chúng tôi làm và chúng tôi sẽ vào chùa khi buổi cầu nguyện hoàn mãn.

- Đến 13g30 Thầy Thanh Quang đang yếu dần sau 2 giờ ngồi dưới nắng nóng, vì sau hai năm vị chùa bao vây không ai đến được chùa để cúng dường, trong nghèo khổ Thầy đã suy dinh dưỡng nhiều. Đồng thời buổi tọa kháng và cầu nguyện đã kết thúc như dự kiến nên con đã xin Thầy và 3 Sư Cô đồng niệm Danh Hiệu Bổn Sư  và Hồi Hướng Công Đức, sau đó cùng đứng lên dìu Thầy vào Chùa.

- Hai Thầy trò quên mệt, vào tới chùa là cùng bàn bạc với nhau một số Phật Sự. Con lên đường về Huế lúc 15g. Sư Cô Đồng Tâm đưa con đi bộ theo Kiệt 7 để ra đường Hoàng Diệu đón xe ôm, những người ở hai bên đường chào chúng con với ánh mắt thông cảm, con đã chấp tay cảm tạ lại bà con.

- Khác với những lần trước, lần nầy không có công an chạy theo quay film và chụp bóng nhưng có một Thầy Tu trẻ, mặc áo nhật bình màu lam chạy theo đến bến xe, khi xe bắt đầy chạy thầy mới quay xe về, không biết là ngẫu nhiên hay có sắp đặt.

Kính bạch Chư Tôn Đức

Chiều nay chị Ỷ Lan hỏi con : qua sự kiện vừa rồi anh có nhận định như thế nào, con trả lời:

Trong nội bộ tôi yêu cầu đoàn viên Gia Đình Phật Tử khâm tuân Thông Bạch Vu Lan của Hòa Thượng Viện Trưởng Viện Hóa Đạo. Phải lấy Chánh Tri Kiến để nhận chân mối luân hiểm của Đạo Pháp và Dân Tộc, từ đó phát huy tinh thần vô úy để phục vụ Đạo Pháp và Dân Tộc trong tình hình hiện nay.

Ngoài xã hội tôi mong ước chế độ cọng sản phải được thay thế chứ không phải thay đổi, phải thay thế bằng một chính thể dân chủ đa nguyên để cứu đất nước ngàn cân treo sợi tóc nầy, chứ thay đổi thì thay đổi nhiều rồi nhưng cọng sản vẫn là cọng sản, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vẫn bị đàn áp triền miên không thay đổi.

Sau cùng con xin chị Ỷ Lan nếu được thì chuyển tiếng cười của con đến quí thính giả nghe Đài thay lời chào.

NAM MÔ HOAN HỶ TẠNG BỒ TÁT MA HA TÁT 

PL 2556, Huế, ngày mồng một tháng bảy năm Nhâm Thìn (17 tháng 8 năm 2012)
VỤ TRƯỞNG
GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VỤ GĐPT/VN
Nguyên Chánh LÊ CÔNG CẦU